Chương 4

Chương 4: Lễ đính hôn hoang đường

Lại nói về Đường Ca Nam, sau khi nghe lén quay lại hội trường, nhìn khắp một lượt mà không thấy bóng dáng Phong Bình đâu. Phương Bá Thao đang uống rượu trò chuyện, cười nói vui vẻ với chủ tịch Lưu của quỹ từ thiện, về sau có thêm một đôi vợ chồng nhập hội.

Anh tìm trong đám đông một lúc, không thấy Phong Bình mà lại chạm mặt Dư Man Văn và Ngô Niệm Chân, bỗng chốc bị quấn chặt lấy không rời ra được. Tiếp theo là phần quyên góp, các minh tinh, đại gia đều lũ lượt chỉnh sửa quần áo cho thật rạng rỡ trước ống kính nhưng anh vẫn không nhìn thấy bóng dáng của Phong Bình. Đến tận khi bữa tiệc kết thúc, cô ta cũng không lộ diện.

Anh nghi ngờ không biết liệu có phải cô ta đã về trước rồi không. Tuy làm như vậy rất thất lễ nhưng loại người như cô ta thì có chuyện gì không thể làm được?

Phương Bá Thao cũng thấy kỳ lạ, kéo con trai ra một góc rồi hỏi: “Quân Hạo, con có nhìn thấy tiểu thư không?”

Phương Quân Hạo ấm ức trong lòng, cố tình dùng ánh mắt chớp chớp của Châu Tinh Trì, trả lời câu hỏi của bố một cách hết sức khoa trương: “Không phải chứ? Sao bố lại làm mất bạn của mình?”

Phương Bá Thao trợn mắt, tỏ thái độ không hài lòng.

Phương Quân Hạo vội thay đổi thái độ, mỉm cười và nói: “Chắc là về trước rồi”.

Phương Bá Thao tỏ vẻ bối rối: “Sao không nói một tiếng nhỉ? Hay là đã xảy ra chuyện gì?”

“Bố lại lo bò trắng răng rồi, ở Thánh Anh thì xảy ra chuyện gì được chứ? Cô ta không đi hại người là tạ ơn trời đất lắm rồi. À, đúng rồi, lúc nãy còn nhìn thấy khoản tiền trên tấm ngân phiếu…”, bỗng nhiên anh ta hạ thấp giọng, “Khoản tiền lớn như thế là lấy trong tài khoản của cô ta, đúng không ạ?”

Mặt Phương Bá Thao biến sắc, giận dữ quát: “Mày dám coi thường bố mày?”

Phương Quân Hạo ngậm mồm, gục mặt xuống và nói: “Không dám”.

Phương Bá Thao sờ cái cằm nhẵn bóng, chuyển từ giọng điệu giận dữ sang trầm lắng: “Tuy ta có tiền, nhưng khoản tiền lớn như vậy, quả thực là kinh thiên động địa, không phải là tác phong của bố con”.

Phương Quân Hạo ngẩng đầu cười ha ha hai tiếng, nghĩ thầm: Con biết ngay mà. Sau đó hai cha con quay người đi tìm bạn gái, à không, Phương Bá Thao tìm con gái.

Phương Quân Di vừa nhìn thấy ông ta liền hỏi: “Bố, bạn của bố đâu? Giới thiệu cho con làm quen với?”

Phương Bá Thao cố tỏ vẻ nghiêm nghị liếc nhìn Richard, sau đó nói với giọng điệu chẳng vui vẻ gì: “Trong mắt con còn có ông bố già này sao?”

Phương Quân Di lắc lắc cánh tay của bố rồi làm nũng: “Dĩ nhiên rồi, con muốn lại gần hỏi bố từ lâu rồi, nhưng con thấy bố nói chuyện với chú Lưu suốt, con sợ làm phiền hai người mà…”

Phương Bá Thao lại liếc Richard một lần nữa, thấy lòng chua chát: Rõ ràng là mày dính chặt vào cái thằng này không rời nửa bước. Nhưng vì có Richard ở đó nên ông đành phải nói úp mở: “Một người bạn, lát nữa con sẽ gặp”.

“Cô ấy đâu ạ?”

“Đi rồi”.

“Sao cơ?”

“Sao cái gì, mau lên xe. À, còn cậu…” Phương Bá Thao chỉ Richard: “Cậu không cần đưa Quân Di về, cậu tự về đi”.

Richard: “???!…”

Sau khi mọi người ra về hết, nhân viên phục vụ đến quét dọn thì thấy một quý cô đang nằm dựa trên sofa ngủ ngon lành, thế là vội vàng tiến lên đánh thức cô ta dậy. Phong Bình tỉnh giấc, mơ mơ màng màng đứng dậy đi ra ngoài, đến tủ để đồ thì thấy chiếc áo khoác da báo sang trọng quý giá và túi trang điểm không cánh mà bay.

Cô gọi nhân viên phục vụ đến hỏi.

Nhân viên phục vụ cũng biến sắc: “Là cô Chu cầm đi rồi ạ. Cô ấy nói là bạn của cô nên giúp cô cầm hộ quần áo”.

Phong Bình nghe vậy lập tức hiểu ra mọi chuyện, cô cười gượng: “Tuy tôi có quen cô ta nhưng quyết không phải là bạn”.

Nhân viên phục vụ là một cô gái trẻ, tuy sắc mặt có biến đổi nhưng vẫn rất bình tĩnh. Cô ta mời cô đợi một chút, sau đó nhanh chóng đi hỏi giám đốc. Sau khi biết chuyện giám đốc cũng thấy đau đầu. Cô Chu là em gái của ông chủ lớn, làm sao có thể lấy đồ của khách được? Trò đùa quái đản, hay là ai đó đắc tội với cô tiểu thư này? Dù thế nào đi nữa thì chuyện này sẽ có ảnh hưởng rất nghiêm trọng. Mất quần áo của khách là chuyện nhỏ, không cẩn thận để tiểu thư Chu mang tội danh ăn cắp thì đó mới là vết nhơ lớn, vô cùng lớn, không thể đùa được.

Anh ta vội vã đến xem xét tình hình, quý cô này cũng xinh đẹp thật nhưng mặt rất lạ. Điều này khiến anh ta thấy nhẹ cả người. Điều đó chứng tỏ cô ta không phải là người nổi tiếng, cũng không phải là minh tinh, chí ít thì anh không quen cô ta. Vậy thì chắc chắn cô ta không phải là hội viên của hội quán, có lẽ là bạn gái của một đại gia nào đó? Nếu vậy thì việc này cũng dễ giải quyết. Về nguyên tắc thì không phải là hội viên không được vào hội quán, nhưng nhờ có các đại gia, thỉnh thoảng cũng có một số cô gái xinh đẹp được xuất hiện ở đây.

“Xin hỏi quý danh của quý cô?” Anh ta mỉm cười hỏi.

“Tôi họ Phong”.

“Cô Phong, xin hỏi thẻ hội viên của cô?”

“Tôi không phải là hội viên”.

Đúng như dự đoán, anh ta mỉm cười nói: “Vậy thì bạn của cô Phong là?”

“Phương Bá Thao”.

Điều này khiến anh ta có chút ngạc nhiên, thì ra là chủ tịch hội đồng của khách sạn Thời Quang. Nhưng vì sao chủ tịch Phương không đưa cô ta về? Trừ phi cô ta chọc giận chủ tịch Phương?

“Ông Phương bây giờ…”

Phong Bình không muốn lằng nhằng với anh ta, thẳng thắn nói: “Ông ấy về rồi, tôi cũng chuẩn bị về, nhưng áo khoác của tôi bị cô Chu lấy mất rồi”.

Giám đốc vẫn mỉm cười: “Cô Phong, xin hỏi cô có nhìn thấy tận mắt không?”

Phong Bình hơi nhíu mày: “Là nhân viên phục vụ của các anh nói”.

Giám đốc quay đầu lại nhìn cô gái trẻ lúc nãy, mắt híp lại, hạ thấp giọng hỏi: “Cô có nhìn rõ không? Áo khoác của quý cô đây có đúng là do cô Chu lấy đi không?”

Cô gái ấy cũng khá thông minh, nhìn thấy sắc mặt của giám đốc không đúng nên bỗng chốc mập mờ hẳn lên: “Dạ… tôi không nhớ rõ lắm… hình như cô Chu chỉ lấy áo của mình”.

Giám đốc lập tức hỏi lại: “Vậy thì cô có nhớ là rốt cục cô Phong đây có mặc áo khoác đến hay không?”

Muốn lấp liếm thì phải lấp liếm đến cùng, dù gì thì họ cũng là hội quán cao cấp, quyết không thể xảy ra những chuyện như để mất đồ của khách được. Muốn trách thì trách cô ta không phải là hội viên, đành phải chịu ấm ức thôi. Kể cả sau chuyện này cô ta có đến tìm chủ tịch Phương khóc lóc nhưng nể mặt ông chủ Chu, Phương Bá Thao cũng chẳng làm gì được. Hơn nữa chủ tịch Phương lại bỏ rơi cô ta ở đây mà về trước, ha ha.

Giám đốc đã dự tính đâu ra đấy, dường như cô phục vụ cũng là giun đũa trong bụng anh ta, cả hai phối hợp rất ăn ý, kẻ tung người hứng: “Hình như cô Phong không mặc áo khoác đến…”

Giám đốc lạnh lùng nói to: “Cái gì mà hình như? Rốt cuộc là có hay không?”

Cô gái lập tức nói dứt khoát: “Không ạ”.

Trời lạnh như thế này mà có người không mặc áo khoác ra ngoài, trừ phi người đó bị điên. Vốn dĩ Phong Bình cũng không quan tâm đến chiếc áo ấy lắm, nhưng thấy hai người họ kẻ tung người hứng như vậy, trong lòng cũng không kiềm chế được muốn nổi cáu. Nhưng nói thế nào thì đứng dưới nóc nhà người ta không thể không cúi đầu, cô chỉ có thể nén giận trong lòng.

Cô cố gắng kiềm chế: “Vậy thì phiền anh gọi giúp tôi chiếc xe, tôi phải về”.

Giám đốc mỉm cười nói: “Xin lỗi quý cô, cô không phải là hội viên nên chúng tôi không phục vụ việc này”.

Một số phụ nữ cứ tưởng mình có nhiều tiền nên cao cấp hơn người khác, bắt họ chạy đi chạy lại, tối mặt tối mũi, còn nhiều chuyện hơn cả thiên kim tiểu thư thực sự. Cuối cùng thì hôm nay cũng được hả giận.

Thế là Phong Bình bước ra khỏi hội quán với tư thế hùng hồn, trong ánh mắt đắc chí của giám đốc. Hình ảnh ấy thật giống với “Gió đìu hiu sông Dịch lạnh lùng ghê, tráng sĩ một đi… sẽ trở lại”*

(* Nhắc lại câu thơ của Kinh Kha năm xưa ngâm bên bờ sông Dịch Thủy trước khi vào đất Tần hành thích Tần Vương: Gió đìu hiu hề, nước sông Dịch lạnh ghê, tráng sĩ ra đi không trở về, ngụ ý Phong Bình sẽ quay lại nơi này và rửa hận:”> - Lời Thúy Thúy )


Phong Bình run cầm cập bước ra khỏi hội quán như một chiếc lá rụng, cô nhìn xung quanh, đến một chiếc taxi cũng không có. Trong lòng trào dâng niềm tuyệt vọng. Cũng đúng thôi, những người ra vào hội quán cao cấp như thế này, dù thế nào đi nữa thì cũng chuẩn bị cho mình một chiếc xe bốn bánh, chỉ có lái xe taxi nào đầu óc có vấn đề thì mới đến đây chờ khách.

Nhưng tục ngữ nói rất đúng: Đâu khác có đó, trời không bao giờ tuyệt đường sống của con người.

Đúng lúc cô lạnh đến co rúm người lại thì anh hùng Zorro yêu quý, à không, là Đường Ca Nam điện hạ xuất hiện. Anh mặc chiếc măng tô màu đen, sải bước lại gần dưới ánh đèn đường u ám, chiếc áo khoác kêu sột soạt trong gió, trông thật phong độ, thật khí thế.

Thế mới nói đàn ông xấu đẹp không quá quan trọng, nhất định phải cao, hơn nữa không được quá béo. Đường Ca Nam mặt nào cũng chuẩn, khụ khụ… Sự xuất hiện của anh ta quả là rất đúng lúc. Phong Bình xúc động đến chảy nước mũi, nước mắt lưng tròng, không ngừng sụt sịt, ho khụ khụ. Thực ra là vì thời tiết lạnh giá.

Dáng vẻ ấy thật khiến người ta thấy mà xót xa.

Đường Ca Nam vội cởi áo khoác đưa cho cô, Phong Bình cũng vội thò cánh tay vào tay áo.

“Thế này là thế nào?” Đường Ca Nam hỏi.

“Tôi ngủ quên, tỉnh dậy thì thấy chẳng còn ai, đúng là lũ người không có nghĩa khí”.

Đường Ca Nam không dám tin: “Tôi thật không dám tin cô lại làm như vậy. Cô có biết rằng làm như vậy còn thất lễ hơn cả bỏ dở giữa chừng không?”

Phong Bình không hề thay đổi sắc mặt: “Thế thì sao chứ, dù gì cũng chẳng ai chú ý đến tôi”.

“Tôi…” Đường Ca Nam vốn định nói tôi tìm cô mãi nhưng lời đến miệng rồi lại trôi xuống họng.

May mà Phong Bình không chú ý đến hành vi ấy của anh, cô run rẩy hỏi: “Sao anh còn chưa về? Xe của anh đâu?”

Đường Ca Nam thản nhiên nói: “Bị Đường Minh Tuyên đi rồi”. Nhưng anh không trả lời câu hỏi trước, dù sao thì không thể nói là tôi cố tình chờ đến tận cùng rồi mới về, sau đó cuối cùng thì ông trời cũng có mắt, nhìn thấy cô từ trong hội quán đi ra.

Phong Bình cuốn chiếc áo khoác nặng trịch của Đường Ca Nam lên người, gió lạnh vẫn luồn từ dưới vào. Cô run bần bật nhìn anh: “Vậy thì chúng ta phải đi bộ về sao? Nửa đêm nửa hôm, e rằng không gọi được xe…”

Đường Ca Nam cho cô mặc “áo giáp” của mình, bản thân mặc mỗi bộ comple cũng không chịu được nên đề nghị rằng: “Còn có thể chạy nữa…”

“Anh đang kể chuyện cười à?”

“Buồn cười lắm sao?”

“Không buồn cười”.

“Lúc nãy tôi gọi điện cho Dịch Nhĩ Dương rồi, chắc là một lúc nữa anh ta đến”.

“Vậy thì chúng ta vào trong hội quán chờ đi?” Quả thực là cô không có chút ý chí nào.
http://www.nhasachthegioi.com/Sach/931-nu-hoang-tin-don-tham-thuong-my.aspx
Đường Ca Nam nghĩ bụng, nếu không để cho cô chịu khổ một chút thì e rằng cô sẽ không nhớ được anh hùng cứu mỹ nhân tối nay là ai, nhưng miệng lại nói: “Nhĩ Dương không có thẻ hội viên, cậu ấy không vào trong được”.

Phong Bình không còn gì để nói. Nhĩ Dương không vào được, lẽ nào không đứng ngoài đợi một lúc được sao?

Đường Ca Nam bắt đầu lẩm bẩm: “Dự báo thời tiết nói đêm nay hạ xuống âm mấy độ”.

Một lúc nói: “Cô nhìn xem, mặt đất đóng băng rồi”.

Một lúc lại nói: “Trời ơi, chắc gió phải đến cấp sáu mất”.

Vốn dĩ Phong Bình đã lạnh đến nỗi hai hàm răng đập vào nhau, chân run lập cập, nghe anh ta nói vậy lại càng run hơn, gió thổi đến là nước mũi của cô lại chảy ra. Không còn cách nào khác, cô đành phải lau bằng vạt áo, dù sao thì cũng là áo của người khác.

Đường Ca Nam thấy cô lau nước mũi, cuối cùng cũng phát hiện ra vấn đề: “Thời tiết này mà cô không mặc áo khoác ra ngoài sao?”

Phong Bình run rẩy trả lời câu hỏi của anh ta: “Có mặc, bị người ta lấy đi rồi”.

“Có chuyện đó?” Đường Ca Nam ngạc nhiên hỏi.

“Đúng vậy”.

“Thật độc ác, tôi đi kiện giúp cô”.

“Cám ơn”. Phong Bình lạnh đến nỗi không thể đứng vững được. Đường Ca Nam không nhẫn tâm, gợi ý: “Chi bằng cô ngồi xuống, lấy áo khoác che đầu gối, có lẽ sẽ thấy ấm hơn một chút”.

Phong Bình lập tức làm theo, sau đó run rẩy trách anh: “Anh, sao anh không nói sớm…”

Đường Ca Nam cũng ôm đầu gối rồi ngồi xuống, không hề tỏ ra ăn năn: “Tôi vừa mới nghĩ ra mà”.

Phong Bình quyết định im lặng.

Nhưng Đường Ca Nam thì không ngậm miệng, anh khẽ chạm vào vai cô và chậm rãi nói: “Bây giờ tôi cũng tính tiền theo giờ, tối hôm nay coi như là tôi ở cùng cô nhé!”

Phong Bình quay đầu sang, trợn mắt khịt mũi nhìn anh ta.

Đường Ca Nam nghiêm túc phân tích cho cô nghe: “Cô thấy đấy, tôi xuất thân giàu có, lại trẻ trung tài giỏi, tướng mạo đường đường, muốn có mẫu người con gái nào cũng có thể có được”. Đây vốn là những lời mà hôm ấy Phong Bình nói với anh, cô không còn gì để nói. “Phóng tầm mắt nhìn khắp thành phố Thánh Anh này, còn có người đàn ông nào vượt qua được tôi không?”

Anh không đợi Phong Bình nói mà tự nói tự trả lời: “Không có, tuyệt đối không có! Nhưng…”, anh chuyển chủ đề, “Bây giờ, một người đàn ông hoàn mỹ không thể chê vào đâu được, một người đã làm tổn thương trái tim của biết bao cô gái lại lựa chọn ở bên cô trong buổi tối lạnh giá, nhiệt độ âm bảy, tám độ, cùng ngồi bên đường hứng gió bắc cấp sáu táp vào mặt, cô không thấy mình nên tỏ chút thành ý gì đó sao?”

“Tôi…”

“Cô mặc áo khoác của tôi, lại còn dùng nó lau mũi”.

“Tôi…”

“Tiêu chuẩn thu phí của tôi rất thấp, một tiếng bốn nghìn đô”.

Phong Bình cố gắng cười nhưng mặt lạnh cứng lại, xoa mặt một lúc lâu mới nói: “Giá thấp như vậy không hợp với thân phận của anh”.

Đường Ca Nam thở dài: “Còn phải căn cứ vào mức thu nhập để định giá mà, cô nhìn cô mà xem, từ trên xuống dưới chỉ có mỗi bộ váy này, đáng vài đồng chứ? Tôi cần bộ váy dạ hội này làm gì? Tặng bà nội tôi có khi bà còn chê già”.

Phong Bình gườm gườm nhìn anh, đang định nói thì bỗng nhiên nghe thấy tiếng còi và tiếng phanh xe ré lên bên tai. Theo bản năng cô định đứng lên nhưng vì ngồi quá lâu, lạnh cóng cả người, hai chân tê buốt, giày cao gót không vững lại ngã xuống, Đường Ca Nam vội đứng dậy đỡ cô, thế là hai người cùng ngã lăn ra đất.

Dịch Nhĩ Dương vội nhảy xuống xe, rút điện thoại ngắm thẳng họ, phấn khích hét lên: “wa wa wa, thì ra hai người nhiệt tình như vậy? Đặc biệt gọi tôi đến đây để xem kịch hay? Có cần tôi thông báo cho thợ săn ảnh không?”

Đường Ca Nam đỡ Phong Bình dậy, giận dữ quát: “Đừng có nói láo”.

Dịch Nhĩ Dương chụp lấy chụp để: “Làm hai pose thôi mà, Đường nhị thiếu gia cười một cái nào”.

Đường Ca Nam không có thời gian quan tâm đến anh ta, vội kéo Phong Bình chui vào xe.

Dịch Nhĩ Dương nhìn điện thoại liếm nước bọt: “Sốt dẻo đây, chắc chắn có thể bán được một khoản tiền lớn. Mình sớm biết là mình có tiềm năng làm phóng viên rồi mà, góc này thật hoàn hảo…”

Anh ta đang chìm đắm trong giấc mộng hão huyền thì bỗng nhiên trong không trung vang lên âm thanh khởi động động cơ.

“Này, này, này, tôi vẫn chưa lên xe mà! Hai người… ôi… xe của tôi, xe của tôi…” Dịch Nhĩ Dương co cẳng chạy bán sống bán chết, ngẩng mặt lên trời kêu than: “Đường Ca Nam, đồ vong ơn bội nghĩa, đồ khốn kiếp qua cầu rút ván ván ván ván…”

May mà Đường Ca Nam không phải là đồ khốn kiếp qua cầu rút ván. Anh đi một vòng rồi lại quay xe lại, ấn cửa xe xuống để lộ một phần mặt, lạnh lùng ra lệnh: “Đưa điện thoại đây”.

Dịch Nhĩ Dương vừa thở hổn hển vừa mặc cả: “Thưởng thức một chút thì có sao đâu”.

Đường Ca Nam cười khẩy: “Cậu thì không sao, chúng tôi hoan nghênh cậu thưởng thức, nhưng phải cẩn thận đề phòng lũ vịt giời ở phòng làm việc của cậu…”

Dịch Nhĩ Dương đành phải ngoan ngoãn dâng điện thoại lên. Đường Ca Nam xóa ảnh, tiện tay vứt sang một bên, sau đó mới cho anh ta lên xe.

Nhĩ Dương vừa vào xe, lập tức nhảy bổ vào bóp cổ anh, “Đồ qua cầu rút ván, qua cầu rút ván”.

Anh ta phát ra tiếng gầm gừ của sư tử cái, cái miệng gần như cắn đứt chiếc mũi cao, đẹp của Đường Ca Nam.

Đường Ca Nam ho không ngớt, mặt đỏ như gấc chín.

Phong Bình đã phục hồi nguyên khí, cô vội cúi người nhặt chiếc điện thoại lên, mở phần chụp ảnh, nhằm thẳng vào họ rồi tạch, tạch, tạch liền ba cái, sau đó cầm điện thoại lên, suýt xoa khen: “Góc này thật chuẩn, rất tình tứ, gửi cho ai đây?”

Cuối cùng Đường Ca Nam và Dịch Nhĩ Dương cũng dừng lại, bốn mắt nhìn nhau một lúc rồi không hẹn mà gặp cùng cướp điện thoại. Phong Bình mặc kệ cho họ cướp, cười khì khì và hỏi: “Các anh đói không? Chi bằng đi ăn chút gì đó đi”.

Hai người đồng thanh hỏi: “Cô có tiền không?”

Phong Bình nhìn Dĩ Nhĩ Dương, miệng như cười mà không phải là cười: “Vốn dĩ không có, nhưng bây giờ có rồi. Sếp Dĩ, dường như anh vẫn nợ tôi tiền lương…”

“Bất công, bất công”. Dịch Nhĩ Dương kêu than không ngớt: “Vì sao hai người hẹn hò yêu đương lại bắt tôi trả tiền?”

“Coi là tiền thưởng thức đi”. Đường Ca Nam thản nhiên nói.

Phong Bình vừa tức vừa buồn cười: “Đừng nói linh tinh, chúng tôi đâu có yêu đương gì”.

Đường Ca Nam ngắt lời cô: “Bình Bình, Nhĩ Dương là người mình, chúng ta không cần giấu cậu ấy”.

Dịch Nhĩ Dương cười phá lên: “wa wa, được đấy, nhanh thật, thần tốc thật”.

Phong Bình choáng nặng khi nghe câu “Bình Bình”, ngồi ngây một lúc lâu không nói được lời nào.

Đường Ca Nam thản nhiên nói tiếp: “Đúng vậy, Bình Bình tình nguyện trả bốn nghìn đô một giờ để được hẹn hò với mình, lẽ nào mình không vui vẻ chấp nhận?”

Mặt Phong Bình tím đen.

Dịch Nhĩ Dương nghe vậy, hai mắt lồi ra, suýt thì rơi con ngươi ra ngoài, sau đó xòe tay và bắt đầu tính toán rất nghiêm túc: “Một giờ bốn nghìn đô, nếu cả hai tư giờ đều ở bên nhau thì là chín mươi sáu nghìn đô. Nếu hai người ở bên nhau ba năm, một năm ba trăm sáu lăm ngày, vậy thì là… e hèm, hàng triệu, hàng chục triệu, a…”

Đột nhiên anh ta quay người lại, nắm lấy tay áo của Phong Bình, áp mặt vào cánh tay cô ấy rồi rớt nước mắt cầu xin: “Chị Phong Bình thân mến, cầu xin chị, xin chị hãy hẹn hò với em. À không, không, em phải lấy chị, bắt đầu từ bây giờ em là người của chị”.

Phong Bình không biết Dịch Nhĩ Dương nhí nhố như vậy, đúng là dở khóc dở cười. Cô lấy ngón tay cốc vào đầu anh ta, sau đó dùng lực thật mạnh đẩy anh ta ra. Anh ta còn định lao tới nhưng bị Đường Ca Nam túm lấy cái đuôi xam đen nhánh ở sau gáy, lôi trở về vị trí cũ.

Dịch Nhĩ Dương cưng nhất là mái tóc của mình, vì thế anh ta mắng chửi một hồi thậm tệ, sau đó rút cái lược mang theo bên mình ra chải chuốt.

Đường Ca Nam liếc anh ta, bĩu môi và nói: “Tô son trát phấn, lòe loẹt đỏm dáng”.

Dịch Nhĩ Dương nắm chặt nắm đấm, phản công lại: “Bên ngoài giàu sang, bên trong thối thây”.

Đường Ca Nam “hứ” một cái khinh bỉ rồi nói: “Đàn ông không ra đàn ông, đàn bà không ra đàn bà”.

Dịch Nhĩ Dương bĩu môi đá lại: “Sở khanh, vùi hoa dập liễu”.

“Đồ mỏng môi”.

“Đồ háo sắc, đồ con lợn, ác quỷ, biến thái…”

Phong Bình nghe mà rùng mình, khẽ hỏi: “Chúng ta vẫn đi ăn cơm chứ?”

Hai người đồng thanh trả lời, một người nói “đi”, một người nói “không đi”.

Đường Ca Nam nói: “Không đi thì xuống xe”.

Dịch Nhĩ Dương nói: “Dựa vào cái gì, đây là xe của tôi”.

“Tôi là lái xe”.

“Sặc!”

Hai người đấu khẩu suốt đường đi, đến tận khi Đường Ca Nam tìm thấy một quán mỳ thì những sợi mỳ mới bịt được cái miệng nói không biết nghỉ của họ. May mà nửa đêm khách ăn ít, cũng không ai chú ý đến họ. Ăn xong, Dịch Nhĩ Dương biết điều tránh đi. Hai người rất thân thiết với nhau nhưng khi chửi nhau thì chẳng ai chịu thua ai.

Đường Ca Nam cầm chìa khóa xe và nói: “Xem ra tối nay cô đành phải ở nhà tôi rồi?”

Phong Bình cười: “Thật vinh dự, trước khi anh hối hận thì chúng ta mau đi thôi”.

Đường Ca Nam không kìm được cười phá lên, anh lái xe đưa cô về biệt thự của mình.

Phong Bình nói: “Tôi nhớ báo lá cải nói từ trước đến nay anh chưa từng đưa phụ nữ về nhà”.

“Tôi cũng nhớ hình như cô nói không quan tâm đến làng giải trí”.

“Nếu anh đề nghị đến khách sạn thì tôi sẽ không phản đối”.

“Nếu cô muốn lên báo lá cải ngày mai thì tôi sẽ đưa cô đi. Nếu vừa hay bị phóng viên phát hiện thì chúng ta đừng biện minh trong sạch, báo chí sẽ đao to búa lớn”.

“Anh không cần kể khổ với tôi”. Phong Bình cười phá lên.

“Sự thật là như thế”, Đường Ca Nam thản nhiên như không có chuyện gì.

“Nhà anh an toàn tuyệt đối không?”

“Không chắc, nhưng mức độ mạo hiểm thì chắc chắn là thấp hơn khách sạn”.
http://www.nhasachthegioi.com/Sach/931-nu-hoang-tin-don-tham-thuong-my.aspx
Nhìn nghiêng, những đường nét trên khuôn mặt anh đẹp như tranh vẽ, như được người ta chạm khắc, tay cầm vô lăng cười nói vui vẻ. Không biết có phải vì tối nay anh ta là anh hùng cứu mỹ nhân hay không mà Phong Bình nhìn anh ta thấy rất thuận mắt, không kìm được buột miệng khen: “Anh cũng được đấy chứ…”

Đường Ca Nam thở dài, đáp lời cô: “Chỉ có điều nhỏ mọn quá, không nỡ tiêu tiền vì phụ nữ”.

Phong Bình thấy anh ta nhớ dai như vậy, cười phá lên: “Anh có nỡ tiêu tiền vì phụ nữ hay không tôi không biết, nhưng đúng là anh có đôi chút nhỏ mọn, một câu nói đùa mà đến tận bây giờ vẫn…”

Đường Ca Nam cảm thấy xúc động, cao giọng: “Từ trước tới nay chưa có người con gái nào nói với tôi như vậy”.

Phong Bình đề nghị: “Nếu anh thực sự tức giận như vậy thì anh có thể tặng tôi một viên kim cương để bịt miệng tôi”.

Đường Ca Nam cười phá lên: “Cô thật vô liêm sỉ”.

Phong Bình che mặt: “Cuối cùng bị anh phát hiện rồi”.

< Còn tiếp>

Comments