Chương 2

Chương 2: Công tử nhà giàu sa vào lưới tình
http://www.nhasachthegioi.com/Sach/931-nu-hoang-tin-don-tham-thuong-my.aspx
Bảy rưỡi tối hôm sau, Đường Ca Nam tắm rửa thay quần áo xong xuôi, lái xe đến đường Anh Hoa để đón người đẹp.

Trên đường Anh Hoa có chợ quần áo bán buôn khá nổi tiếng, quần áo đẹp mà giá lại rẻ, mẫu mã phong phú, sản phẩm tiêu thụ sang hơn mười thành phố xung quanh, người dân trong thành phố cũng rất thích mua hàng ở đây. Tòa nhà nơi Phong Bình ở nằm ở cuối đường, cách trung tâm thành phố khá xa. Nhà ở đó được xây từ lâu nên cũng khá cũ nát, nếu tính theo thu nhập bốn trăm đô một giờ thì cô ta hoàn toàn có thể ở một chỗ tốt hơn.

Cứ nghĩ đến tính tiền theo giờ là Đường Ca Nam lại thấy chua xót, một mặt thấy cô ta vô liêm sỉ, mặt khác lại thấy cô ta vô liêm sỉ một cách thẳng thẳn, nhưng không vì thế mà mất đi vẻ đáng yêu.

Buổi tối đường khá đông, tám giờ mười phút anh mới đến nơi, nhìn qua cửa kính ô tô thấy Phong Bình đứng bên đường. Chiếc măng tô trắng cùng đôi bốt đen để lộ đôi chân dài, thẳng, vóc dáng ấy thẳng đến bất ngờ, thân hình hấp dẫn, không chê vào đâu được.

Anh không kìm được lời khen phát ra từ tận đáy lòng.

Dựa vào khí chất này, tướng mạo này, dáng người này, dù là làm người mẫu chụp ảnh quảng cáo hay diễn viên điện ảnh thì đều có thể tỏa sáng, việc gì phải đi con đường này? Chà, có điều nói đi cũng phải nói lại, làm diễn viên thì cũng chẳng khác thế này là mấy. Hừ!!

Đường Ca Nam thở dài hai tiếng thì xe đến trước mặt Phong Bình.

Anh bỏ cặp kính đen xuống, mở cửa kính, Phong Bình cúi xuống nhìn anh, vẻ mặt như cười mà không phải là cười: “Anh Đường, anh đến muộn mười hai phút, đồng nghĩa với việc mất đi tám mươi đô”.

Đường Ca Nam nhe răng cười, ngiêng đầu nhìn cô: “Lên xe”.

Thái độ rất quen thuộc, kiểu nói như ra lệnh khiến Phong Bình hơi ngạc nhiên, nhưng cô lập tức mỉm cười. Vốn tưởng rằng anh ta sẽ hung hăng tỏ vẻ là người cao quý, rõ ràng là tức điên lên nhưng vẫn cố gắng giữ phong độ, nhìn thì có vẻ là người có học, nhưng làm sao có thể thoải mái bằng việc nói thẳng những suy nghĩ trong lòng!

Cô mỉm cười, đi vòng sang mở cửa xe rồi nói: “Anh Đường…”

Đường Ca Nam lập tức ngắt lời cô: “Gọi như vậy xa lạ quá, gọi tôi là Anh Nam đi”.

Phong Bình quay sang nhìn thì bắt gặp đôi mắt hút hồn của anh ta, trong lòng không khỏi rung động: Sao? Chuẩn bị vứt bỏ địa vị vương tử cao quý, chuyển sang cách xưng hô thân mật giống như những đôi tình nhân chăng?

Đường Ca Nam vừa lái xe vừa hỏi: “Cô Bình, vì sao cô sống ở đây mà hàng xóm của cô không biết cô?”

Phong Bình nhíu mày hỏi lại: “Sao anh biết hàng xóm của tôi không biết tôi?”

Đường Ca Nam bị cô tìm được khe hở, không khỏi cảm thấy khó xử, chỉ còn cách nói thẳng: “Tôi đến tìm cô”.

Phong Bình mỉm cười, hờ hững nói: “Khi nào?”

Đường Ca Nam trả lời qua quýt: “Thì dạo trước…”

Phong Bình nghĩ một lúc rồi nghiêm túc nói: “Chắc là do thường ngày tôi kín đáo quá, xem ra tôi phải thường xuyên mời hàng xóm uống trà mới được…”

Nghe câu nói ấy Đường Ca Nam không biết nói gì.

Kín đáo? Hai từ đó nên để anh nói mới đúng, vì sao lại bị cô ta cướp lời?

Anh không kìm được cười phá lên: “Cô Phong thật hài hước”.

Phong Bình mỉm cười, thấy hướng đi của anh ta hơi kỳ lạ nên hỏi: “Chúng ta đi đâu đây? Thần Dương Resort à?”

Thần Dương Resort là khu giải trí cao cấp bên hồ Thần Dương ở ngoại ô phía nam, nổi tiếng khắp nơi bởi phong cảnh tươi đẹp, nên thơ, nhà ăn có ba đầu bếp Pháp nổi tiếng, thông thường khách ở đây đều là các đại gia, ngôi sao nổi tiếng. Việc kinh doanh vô cùng phát đạt.

Đường Ca Nam gật đầu: “Thông minh”.

Phong Bình thở dài, đặt tay lên ngực và nói: “Dù dạ dày của tôi không có ý kiến gì thì tôi vẫn e rằng mình sẽ ngủ gục trên bàn ăn…”

Đường Ca Nam cười phá lên: “Không cần phóng đại đến mức ấy chứ. Hai ngày hôm nay cô làm gì mà mệt đến vậy?”

Phong Bình nói sơ qua: “Cũng chẳng làm gì, chỉ là tham gia một cuộc hẹn, nhân tiện giúp hai người bạn tư vấn trang phục”. Nhưng địa điểm diễn ra cuộc hẹn là ở nước Anh, thân phận của hai người bạn vô cùng cao quý.

Nghe Phong Bình nói vậy, bỗng nhiên Đường Ca Nam như chợt nhớ ra điều gì đó, anh cười rất tươi: “Nhĩ Dương rất khen ngợi tài năng của cô trong lĩnh vực thời trang, lẽ nào cô không nghĩ đến việc kinh doanh thời trang sao?”

Phong Bình cười: “Chỉ là sở thích thôi mà, kinh doanh phiền phức lắm”.

Đường Ca Nam chủ động nhắc đến chuyện này, vốn dĩ hy vọng cô ta có thể nói những lời như không có vốn hay gì đó, như vậy anh mới dễ triển khai chủ đề, ví dụ như anh có thể đầu tư, nếu cô có hứng thú thì có thể đi sâu hơn, dù gì thì anh có rất nhiều tiền. Hơn nữa, nếu Nhĩ Dương không đánh giá sai về cô ta thì vụ đầu tư này nhất định có lãi.

Kết quả là cô ta chê phiền phức. Cái cớ này thật là sáng tạo đến đáng ghét!

Chỉ có điều anh vẫn không nhụt chí, cười khì khì và nói: “Lãng phí tài năng là vô đạo đức”.

Phong Bình không quan tâm đến lời anh, cô dựa đầu vào ghế, nhắm mắt và khẽ nói: “Đối với tôi không lãng phí mới là vô đạo đức”.

Câu nói ấy khiến Đường Ca Nam ngây người một lúc lâu, không biết nên nói gì tiếp theo. Nghĩ kỹ một chút thì câu nói ấy rất sâu sắc.

Hai người không nói gì, không khí trong xe chìm trong tĩnh lặng. Không gian tĩnh lặng khiến người ta có cảm giác kỳ quặc. Dường như Phong Bình rất mệt, dựa đầu vào ghế không nhúc nhích. Đường Ca Nam không biết làm gì, liền bật đài nghe tin tức.

Thánh Anh là thành phố thương mại, trung tâm tài chính khá nổi tiếng ở châu Á, nơi đây tụ hội rất nhiều người nổi tiếng, trong bảng xếp hạng top 10 của Forbes về những người giàu có ở châu Á thì đã có ba người ở thành phố Thánh Anh. Điều đó đủ để chứng tỏ cho tầm ảnh hưởng của nó. Những nơi càng có nhiều người giàu có thì lại càng nhiều tin lá cải, quả thực là đâu đâu cũng có, ví dụ nhân vật chính trong chương trình thời sự hôm nay là Đường Trạm, bố của Đường Ca Nam.

Người dẫn chương trình nói là có phóng viên phát hiện ông ta cùng nữ trợ lý ăn cơm, hai người hết sức thân mật, sau đó lại phát lại chuyện của họ ở Nhật hồi năm ngoái, cuối cùng còn dự đoán khả năng nữ trợ lý được bước chân vào cửa nhà giàu, như thường lệ là nhắc đến thói trăng gió của Đường Trạm, nữ trợ lý cần phải nỗ lực thật nhiều.

Dĩ nhiên, không biết chừng những lời nói đó xuất phát từ lòng đố kỵ của người dẫn chương trình, dù gì thì sức hút của Đường Trạm không ai có thể cưỡng lại được, ba mươi năm nay ông không hề già đi chút nào. Mười tám năm trước, một công chúa của hoàng gia Anh khi được phóng viên hỏi về người tình lý tưởng đã nói rằng: Đó chính là Đường Trạm của châu Á.

Năm nay Đường Trạm năm mươi tuổi, nghe nói gia sản đã lên tới hàng trăm nghìn tỷ đô la. Nếu tính một cách chặt chẽ thì ông ta là thế hệ thứ hai, vì cha mất sớm, mười chín tuổi đã kế thừa gia sản, thời ấy được coi là chủ tịch hội đồng quản trị trẻ tuổi nhất. Hồi ấy trong nội bộ của Bắc Thần có tranh chấp, một số cổ đông nhiều tuổi có ý đồ đen tối đều bị ông thu phục, đúng là tuổi trẻ tài cao.

Cuộc hôn nhân của ông là kết quả của “liên hôn thương nghiệp”, người ông lấy là Tống Tử Kỳ, con gái của Tống Triết kẻ đứng đầu tập đoàn sản xuất điện tử. Tống Tử Kỳ gầy yếu, nhiều bệnh, sau tám năm chung sống thì qua đời, sinh được hai người con trai, con trai lớn là Hạo Vân, con trai thứ hai là Ca Nam. Hồi ấy Đường Trạm hai chín tuổi, đến nay vẫn chưa tái hôn, nhưng hai mươi năm nay, có không biết bao nhiêu scandal tình ái về ông, có scandal nói ông có ba người con riêng ở Anh, về sau thông tin này đã được chính ông chứng thực. Mẹ ông công khai bày tỏ muốn nhận cháu nội nhưng vẫn không thấy động tĩnh gì.

Sau khi nghe xong tin này, nét mặt của Đường Ca Nam không chút biến đổi nhưng đôi mắt sáng đã trở nên u ám.

Phong Bình nhận ra sự bất thường nên rất thận trọng, giữ im lặng.

Đường Ca Nam chuyển sang kênh khác, nhưng vẫn là tin lá cải, lần này nhân vật chính lại chính là anh. Đối tượng của scandal là Hạ Dao, lại nói về bộ phim mới của cô ta.

Anh vừa nghe thấy vậy liền vặn sang kênh khác, Phong Bình không kìm được cười phá lên.

Từ trước tới nay Đường Ca Nam chưa bao giờ né tránh điều này, nhưng lúc này lại thấy ngượng ngùng. Anh và Hạ Dao chỉ cùng nhau ăn vài bữa cơm, vậy mà báo chí đã đồn thổi loạn cả lên. Khi được hỏi về mối quan hệ của hai người, người quản lý của cô ta trả lời rất mập mờ, cố ý gây hiểu lầm, khiến dư luận bàn tán xôn xao, chuyện bộ váy dạ hội cũng lôi ra để nói. Từ trước tới nay anh có “bủn xỉn” với cô gái nào đâu? Chỉ có điều, nếu có thể thêm một nét vào lịch sử huy hoàng của một người nào đó thì cũng là việc đáng tự hào. Thế nên anh cũng vui vẻ để mọi chuyện diễn ra tự nhiên.

Nhưng tình hình trước mắt thì khác, đang ngồi cùng người đẹp trong xe của mình mà lại nghe scandal tình ái của mình với một người đẹp khác, trong trường hợp này tránh là tốt nhất.

Thế là anh cố tình nghiêm mặt nói: “Những phóng viên này càng ngày càng chẳng ra làm sao cả, chỉ sợ thiên hạ không đại loạn thôi, chuyện nhỏ như con kiến cũng đao to búa lớn thành con voi, suốt ngày nói năng xằng bậy…”

Phong Bình cười và nói: “Anh cũng biết những phóng viên này nói năng xằng bậy à?”

Đường Ca Nam không nói gì.

Phong Bình chỉ hỏi vậy, cô cũng không có tâm trạng quan tâm đến chuyện gia đình người khác.

Không khí trong xe lại chìm vào yên tĩnh.

Một lúc sau, Đường Ca Nam lại hoạt bát hẳn lên, anh cười và nói: “Cô Bình là người ở đâu?”

“Vũ Minh”.

“Đến Thánh Anh bao lâu rồi?”

“Hơn nửa năm”.

“Đã quen chưa?”

“Ha ha, cho dù đến trại tị nạn thì tôi cũng sống được”. Cô cười, ngừng một lát rồi nói tiếp: “Bốn năm trước tôi đã từng đến đây, bây giờ coi như là thăm lại nơi xưa…”

Đường Ca Nam tỏ ra ngạc nhiên: “Vậy à? Vì sao cô lại rời đi?”

Phong Bình cười: “Ở đây có rất nhiều kịch bản, có kịch bản về tuổi thanh xuân, có kịch bản về hành trình đi tìm tình yêu, anh thích nghe cái nào?

Đường Ca Nam cười ha ha: “Cô Phong thật hài hước”.

Phong Bình lạnh lùng nói: “Anh chẳng sáng tạo chút nào, khi khen ngợi người khác tôi không bao giờ dùng một từ hai lần”.

Đường Ca Nam cười to hơn: “Câu này nghe rất quen, cô tôi không bao giờ mặc một bộ quần áo dạ hội hai lần”.

Phong Bình mỉm cười: “Thật sao, trước đây tôi cũng thế, nhưng sau này thấy rất lãng phí, quần áo đẹp mặc vài lần cũng chẳng sao”.

Đường Ca Nam không nói gì, nhưng không nhịn được anh nghiêng đầu liếc cô một cái.

Cô ngả đầu vào ghế, đầu hơi nghiêng về phía cửa sổ, những đường nét trên khuôn mặt đẹp như tranh vẽ. Những lời như vậy mà cô cũng dám nói ra, hơn nữa không hề đỏ mặt, giọng nói tự nhiên như không, dường như anh đã bị chinh phục bởi phong thái của cô. Nếu cô sống trong những khu biệt thự lớn thì chắc chắn anh sẽ nghĩ rằng cô xuất thân cao quý.

Anh nghĩ một lúc rồi thẳng thắn nói: “Cô Phong, cô là một người khó hiểu”.

Phong Bình quay sang nhìn anh: “Sao anh lại nói vậy?”

Đường Ca Nam lắc đầu: “Cũng không biết tại sao, chỉ là trực giác”.

Phong Bình cười thầm nhưng cố ý kéo dài giọng: “Vậy thì anh phải đề cao cảnh giác rồi. Đây không phải là hiện tượng bình thường”.

Đường Ca Nam hiểu ý cô, vội lắc đầu và nói: “Không không, trước đây khi nhìn thấy các cô gái xinh đẹp, tôi rất muốn ngắm họ nhiều hơn, thân mật với họ hơn. Nhưng tôi có thể hiểu được họ, chỉ có mỗi cô là tôi không hiểu được. Cô hoàn toàn không có hứng thú với tôi, đúng vậy không?”

Câu nói cuối cùng của anh không hàm súc chút nào, dường như muốn nói: Quả thực cô không muốn chăn tôi sao?

Phương Bình muốn cười phá lên, nhưng cuối cùng vẫn kiềm chế được, cô nghiêm túc nói: “Những người đàn ông như anh là người tình trong mộng của biết bao cô gái, nhưng họ cũng chỉ có thể nghĩ như kiểu nằm mơ giữa ban ngày, nếu thực sự nói là có hứng thú với anh thì chỉ là số ít những người có thể tiếp xúc với anh, sự tiếp cận này khiến họ dám vượt qua ranh giới của ảo tưởng…”

“Vậy thì cô thuộc loại nào?” Nhân lúc cô ngừng lại, Đường Ca Nam vội kéo chủ đề câu chuyện lại, không để cô nói lan man quá xa.

“Tôi á? Ha ha…” Phong Bình bật cười: “Tôi thuộc kiểu người không cần ảo tưởng, thậm chí những thứ mà tôi muốn đều có thể đạt được, trừ tình yêu”.

Đường Ca Nam đã quen với cách nói của cô. Anh nghi ngờ quan điểm về giá trị của cô có đôi chút khác với người bình thường. Chỉ có điều anh đã dày mặt nêu ra vấn đề rồi, nếu không nhận được câu trả lời rõ ràng thì sẽ cảm thấy rất ức chế. Nhưng lại nghe thấy cô nói: “Một số người nhìn thì có vẻ có rất nhiều lựa chọn nhưng thực chất lại rất ít”.

“Cô ám chỉ tôi…” Đường Ca Nam phản kháng một cách rất trẻ con.

“Nói thế này nhé anh Nam”, lần đầu tiên cô gọi tên anh, thấy không quen lắm, khẽ ho một tiếng rồi nói tiếp: “Gia đình anh giàu có, anh lại trẻ trung tài giỏi, tướng mạo đường đường, muốn mẫu người phụ nữ nào cũng đều có thể có được. Nhưng nếu chọn một người để kết hôn thì anh có chọn được không?”

“Tôi chưa từng nghĩ đến điều này, chắc là sẽ khó khăn lắm. Chỉ có điều… lẽ nào cô quan hệ với người khác vì mục đích kết hôn?”

Phong Bình thấy anh ta cố tình hiểu sai ý của mình, vừa tức lại vừa buồn cười: “Đúng vậy, đúng vậy, tôi ăn bữa cơm này với anh vì mục đích kết hôn, anh phải cẩn thận đấy…”

Cô chưa nói hết câu, Đường Ca Nam đã cười phá lên: “Lạ thật, vì sao chúng ta lại lan man sang vấn đề này nhỉ?”

Phong Bình quay sang lườm anh, rõ ràng là anh ra công ra sức xoay quanh vấn đề này, lại còn dám hỏi lại, xem ra chứng đãng trí của anh khá nghiêm trọng.

Sau một hồi buôn chuyện, tấm biển rực rỡ của Bắc Thần Resort đã xuất hiện trước mắt. Đường Ca Nam lái xe vào vị trí đỗ xe riêng, lập tức có nhân viên ra đón, dẫn đường. Hai người cùng ăn cơm, nói chuyện phiếm, sau khi ăn xong đi dạo ngắm khung cảnh rồi ra về.

Dĩ nhiên, Đường Ca Nam không trả tiền. Dù thế nào thì anh cũng không thể làm chuyện ấy được. Về sau anh sai người mang đến cho cô một chiếc kẹp áo giá trị. Phong Bình chỉ mỉm cười.

Sau đó họ nói chuyện với nhau qua điện thoại vài lần, sau nữa nếu muốn gặp Đường Ca Nam, Phong Bình chỉ có thể thông qua tạp chí lá cải. Trong gần hai tháng, anh ta xảy ra rất nhiều chuyện, dường như cứ dăm bữa nửa tháng là lại lên báo, nội dung rất hoang đường, dường như muốn làm người đọc nổi điên lên. Có người chỉ trích Đường Trạm quá dung túng con trai.

Ban đầu Phong Bình không biết vì thực sự cô không quan tâm đến làng giải trí, nhưng quả thực số lần xuất hiện trên mặt báo của anh quá nhiều, kích thích trí tò mò của cô, thế là cô quyết định thu thập tất cả những tin tức lá cải.

Một hôm, Dịch Nhĩ Dương đến nhà mời Phong Bình đến giúp thì phát hiện một đống báo trong phòng khách nhà cô.

“Không phải chứ Phong Bình, cô có cảm tình thật với Ca Nam à?” Anh ta thốt lên một cách thái quá.

Phong Bình đang rót nước sôi vào ấm trà, nghe vậy liền bật cười và nói: “Nếu ngày nào anh cũng được lên báo thì tôi cũng có cảm tình với anh”.

Dịch Nhĩ Dương cười: “Chắc chắn Ca Nam không được lợi gì khi đến chỗ cô”.

Phong Bình cười, chăm chú pha trà.

Dịch Nhĩ Dương ngắm nghía căn nhà, có ba phòng nhưng không rộng lắm. Phòng ăn và phòng khách nhỏ nhưng rất sạch sẽ, bày biện gọn gàng, nho nhã, đồ dùng ít nhưng trông rất lịch sự, sang trọng, chứng tỏ chủ nhân là một người rất chú trọng phẩm chất. Lại còn có trà nóng màu sắc hấp dẫn, tỏa hương ngào ngạt. Dịch Nhĩ Dương ngửi mùi trà, cười và nói: “Lạ thật, ban đầu tôi thấy cô rất thần bí…”

“Bây giờ thì sao?”

“Bây giờ thì càng thần bí hơn, không giống người bình thường”.

Phong Bình bật cười: “Cảm giác của anh không sai chút nào, thực ra tôi xuất thân cao quý, tổ tiên của tôi có quan hệ mật thiết với hoàng gia Anh”.

Dịch Nhĩ Dương không kiềm chế được cười phá lên: “Cô thật hài hước”.

Nói xong anh uống cạn cốc trà, sau đó đứng dậy chuẩn bị ra về: “Tôi phải về rồi, vẫn còn một đống việc phải làm, ngày mai…”

“Ngày mai tôi nhất định sẽ đến đúng giờ”. Phong Bình mỉm cười gật đầu.

Dịch Nhĩ Dương cảm ơn rồi chào tạm biệt.

Chiều hôm sau, Phong Bình đến gặp Dịch Nhĩ Dương như đã hẹn. Lý do là một quỹ từ thiện nào đó đề xướng bảo vệ môi trường, phát động hoạt động quyên góp công ích, mời rất nhiều ngôi sao điện ảnh và những cô đào nổi tiếng tham gia. Vì lần trước triển lãm thời trang với chủ đề bảo vệ môi trường của Dịch Nhĩ Dương ở Paris thành công, được đánh giá rất cao, vì vậy lần này đã trở thành nhà thiết kế được những cô đào nổi tiếng lựa chọn đầu tiên. Nhưng thời gian gấp gáp, anh không thể không mời trợ thủ.

Phong Bình đến phòng làm việc, nhìn thấy tài liệu tuyên truyền trên bàn Dịch Nhĩ Dương nên giở ra xem, trong dãy danh sách dài các minh tinh cô chỉ nhận ra được vài cái tên quen thuộc, đó là Hạ Dao và ba ca sĩ. Trong danh sách các cô đào nổi tiếng thì thấy có Đường Minh Tuyên, Phong Bình không khỏi ngạc nhiên: Chưa từng nghe nói Đường Trạm còn có con gái?

Dịch Nhĩ Dương bật cười: “Cô ấy là em họ của Đường Ca Nam, con gái của cô anh ta”.

“Cũng mang họ Đường?”

“Cô ấy theo họ mẹ. Đại tiểu thư nhà họ Đường mồ côi cha từ nhỏ, trẻ người non dạ nên làm việc khó tránh khỏi lời ra tiếng vào, khụ khụ… Mấy năm trước bà ta di cư sang nước ngoài, sống kín đáo hơn trước rất nhiều. Nhà họ Đường không muốn nhắc đến chuyện này, hồi đại tiểu thư nhà họ Đường còn trẻ, rất nhiều tạp chí đều viết về bà ta, bây giờ thì ít rồi. Chỉ có điều…” Bỗng nhiên Dịch Nhĩ Dương chuyển sang giọng điệu khoa trương thái quá: “Cô không biết Đường Minh Tuyên, nhất định cô là người ngoài hành tinh, hơn nữa là nam giới ngoài hành tinh”.

Câu nói ấy khiến Phong Bình phì cười: “Nam giới ngoài hành tinh?”

Dịch Nhĩ Dương than thở: “Những người chỉ cần quan tâm một chút đến tin lá cải thì đều biết chuyện này, nữ giới thì càng không thể không biết”.

Phong Bình cười: “Tôi là người nơi khác mà, mới đến đây không lâu…”

Dịch Nhĩ Dương đáp: “Lạy hồn, bây giờ thông tin phát triển nhanh như vậy”.

Phong Bình phản bác: “Xin người, lẽ nào không đọc tin lá cải là tội lỗi?”

Dịch Nhĩ Dương cười: “Không nói đến tội lỗi, chỉ có điều thấy hơi kỳ lạ. Tôi tin rằng buôn chuyện là sở trường của phụ nữ”.

Phong Bình gật đầu tỏ vẻ tán đồng: “Thực ra trước đây tôi cũng rất thích buôn chuyện, hai năm gần đây mới chuyển hứng thú sang lĩnh vực khác”.

“Tôi rất tò mò về những thứ mà trước đây cô hứng thú buôn dưa lê”.

“Thời trang, món ăn, đàn ông, những phụ nữ bình thường thích buôn chuyện gì thì tôi buôn chuyện ấy…” Cô buột miệng nói, lật nhanh lướt qua album tuyên truyền rồi quay trở lại xem bản danh sách. Trong số các cô đào nổi tiếng, Chu Tân Trúc đứng đầu, ngoài ra còn có Ngô Niệm Chân, Dư Man Văn, Phương Quân Di… Nhờ Đường Ca Nam mà cô cũng biết Dư Man Văn và Ngô Niệm Chân. Nhà họ Dư kinh doanh lĩnh vực giải trí, nhà họ Ngô kinh doanh hàng ăn, đều là những nhân vật số một của thành phố.

“Cái cô Chu Tân Trúc này…”

Dịch Nhĩ Dương vừa nghe thấy cái tên ấy liền than thở: “Là một người đặc biệt phiền phức, quần áo cần phải sáng tạo, model, độc đáo, đặc sắc, chỉ có điều khá hào phóng”. Anh ta cười chuyển chủ đề nói chuyện: “Thiên kim tiểu thư giàu có, không thể đắc tội được”.

“Vậy à?”

Dịch Nhĩ Dương giơ ngón tay cái: “Con gái của người giàu nhất thành phố”.

Phong Bình ngạc nhiên hỏi: “Người giàu nhất không phải là Đường Trạm sao?”

Dịch Nhĩ Dương cười ha hả: “Cô tin vào bảng xếp hạng của Forbes sao? Số tài sản công bố trên đó không đáng tin, trên thực tế có không ít tỷ phú không ở trong danh sách ấy, họ đều rút về ở ẩn…” Nói xong khẽ búng tay vào cuốn album trong tay cô và nói: “Hội từ thiện”.

Phong Bình mỉm cười, gật đầu và nói: “Cũng đúng”.

Dịch Nhĩ Dương ca thán: “Dù gì thì họ cũng là người giàu có, số tài sản ấy đủ để tôi kiếm mấy đời…”

Phong Bình bật cười: “Anh thiếu tiền lắm sao?”

Dịch Nhĩ Dương trợn mắt: “Có ai chê tiền nhiều bao giờ không?”

Phong Bình đặt cuốn album tuyên truyền xuống, cười và nói: “Không nói chuyện này nữa, làm việc thôi”.

Dịch Nhĩ Dương lập tức đưa cô vào căn phòng lớn chất đầy rác, trong đó có rất nhiều vỏ lon, hộp nhựa, giấy báo cũ. Phong Bình nhìn mà không khỏi thảng thốt.

“Tôi định dùng rác thải có thể tái sử dụng để thiết kế váy dạ hội”.

“Ý tưởng rất sáng tạo”.

“Tận dụng rác thải, tuyên truyền bảo vệ môi trường”.

“E rằng không kịp thời gian”.

“Quả thực là không kịp, vì vậy chỉ làm một chiếc. Cô cũng cho rằng ý tưởng này rất sáng tạo? Chắc là có thể thỏa mãn yêu cầu của Chu Tân Trúc…”

“Nhất định sẽ nổi bật giữa đám đông”.

Dịch Nhĩ Dương không giấu nổi niềm tự hào.

Phong Bình ngạc nhiên hỏi: “Tôi thấy lạ là vì sao Hạ Dao không tìm anh, dù gì thì cũng là Đường Ca Nam trả tiền, không phải sao?”

Dịch Nhĩ Dương cười: “Từ trước đến nay cô ta chỉ tìm Jennifer”.

Phong Bình bĩu môi: “Thật đáng tiếc, Jennifer vẫn coi cô ta là ngôi sao điện ảnh hạng ba”.

Dịch Nhĩ Dương tỏ vẻ ngạc nhiên: “Nhắc đến chuyện này, lần trước ở trên máy bay tôi đã định hỏi cô rồi. Tôi thấy bộ váy ấy của Jennifer vô cùng hoàn hảo, vì sao cô lại nói là thiết kế loại ba?”

Phong Bình cười và nói: “Bởi vì Jennifer có thói quen kỳ lạ, nếu là thiết kế hạng nhất thì sẽ không bao giờ đem bán. Hơn nữa bà ta tự đánh giá mình rất cao, cho rằng trên thế giới này không thiếu người giàu có, nhưng những người xứng đáng mặc quần áo do bà ta thiết kế thì lại rất ít. Nếu anh là bạn tri kỷ của bà ta thì có lẽ sẽ có được một hai bộ, nhưng sẽ không có mác”.

Dịch Nhĩ Dương trố mắt ngạc nhiên: “Đúng là chưa từng nghe nói bao giờ, cô biết thông tin ấy ở đâu vậy?”

Phong Bình cười khì khì: “Chẳng phải lúc nãy vừa nói rồi sao, trước đây tôi rất thích buôn dưa lê”.

“Tôi nghi ngờ tính chân thực của nó”.

“Tin đồn thôi mà, không nên coi là thật. À đúng rồi, cho tôi xem bản thiết kế của anh…”

“Được”. Dịch Nhĩ Dương đưa cô đi xem bản thiết kế.

Một tuần sau đó, tất cả nhân viên trong phòng làm việc đều phải làm thêm, Phong Bình cũng cùng mọi người thức mấy đêm liền, một mỹ nhân xinh đẹp biến thành con gấu trúc với đôi mắt thâm quầng.

Dịch Nhĩ Dương cảm thấy áy náy, thấy công việc gần hoàn tất nên bảo cô về nhà nghỉ ngơi.

Quả thực Phong Bình cũng thấy rất mệt mỏi nên không khách khí mà bắt xe về, nhưng cô không về nhà mà đi thẳng đến khách sạn Thời Quang.

Ở đó có phòng riêng của cô, nơi cô có thể thư giãn và nghỉ ngơi thoải mái.

Cô bước vào phòng lớn, đi thẳng đến thang máy riêng. Thang máy ấy gần với thang máy dành cho khách vip. Cô mơ mơ màng màng, khi đến chỗ rẽ thì va vào một người. Vì mệt mỏi quá độ, lại buồn ngủ nên cô thấy người lâng lâng, hai chân không còn chút sức lực, lùi lại hai bước mà vẫn không thể đứng vững được, ngã phịch xuống đất, không kìm được hầm hừ một tiếng. Cô ngẩng đầu lên thì thấy đó là một người đàn ông, mặc comple kiểu tây, cặp kính râm không che khuất những đường nét thanh tú.

Anh ta không có phản ứng gì, chỉ thấy hai người phía sau mở miệng trước. Một người vội hỏi anh ta: “Dịch, anh không sao chứ? Có bị va vào đâu không?”

Một người đặc giọng ái bước lên rồi tuôn một tràng trách mắng cô: “Con ranh này làm sao ý nhỉ? Mù à, hay là đi đường mắt cứ hếch lên? Cô biết cô vừa va vào ai không? Cô là phóng viên của báo nào? Tôi nói cho cô biết, đời này kiếp này cô đừng có mơ phỏng vấn Dịch nhà chúng tôi…” Nước bọt bắn hết cả vào mặt cô.

“Phóng viên bây giờ đúng là không có lỗ nào không chui vào được”. Một cô gái cao ráo, kiêu ngạo với cặp kính râm to nói giọng mỉa mai, sau đó khoác tay người đàn ông kia, thúc giục: “Dịch, không đi là sẽ muộn đấy”.

Người nói giọng ái khịt mũi một tiếng rồi quay người đuổi theo sau.

Phong Bình biết mình đen đủi, cô bò dậy, phủi sạch bụi bẩn rồi đi cầu thang lên tầng. Cửa thang máy vừa mở ra, nhân viên phục vụ riêng đã đứng sẵn chờ lệnh. Câu đầu tiên của cô là: “Đi kiểm tra xem trong số những khách vip có người đàn ông nào nói giọng ái không, lập tức cho anh ta cuốn xéo khỏi đây”.

Thế là tối hôm ấy làng giải trí xôn xao thông tin: Hôm nay người quản lý nổi tiếng trong nước Nhiệm Nghiêu cùng ngôi sao nổi tiếng Hàn Dịch tham gia hoạt động thương mại của thành phố, sau khi hoạt động kết thúc, trở về khách sạn Thời Quang thì biết tin mình đã bị đuổi ra khỏi khách sạn, đồng thời bị liệt vào danh sách đen, suốt đời không được đặt chân vào khách sạn này. Người chịu trách nhiệm của khách sạn giải thích về chuyện đó như sau: Ngài Nhiệm có vấn đề về nhân phẩm, thiếu hiểu biết.

Khách sạn Thời Quang là khách sạn năm sao nổi tiếng thế giới, Nhiêm Nghiêu vô cùng phẫn nộ, cho rằng đó là sự sỉ nhục rất lớn đối với anh ta, tuyên bố nhất định sẽ làm cho ra vấn đề. Kết thúc chương trình, người dẫn chương trình nói một cách hài hước, xã hội phát triển, văn minh tiến bộ, có lẽ một ngày nào đó nhân phẩm cũng giống như tiền bạc, thậm chí có thể thay thế tiền bạc trở thành tiêu chuẩn quan trọng để đánh giá mức tiêu dùng của chúng ta.

Sau khi thông tin ấy được tung ra, dư luận xôn xao, ầm ĩ cả lên, vậy mà Phong Bình không hề hay biết.

Cô ngủ một mạch từ tối hôm trước đến trưa hôm sau, đến tận khi nhân viên phục vụ đánh thức cô dậy ăn trưa. Ăn xong, cô đến phòng làm việc của Dịch Nhĩ Dương thì trợ lý cho hay anh ta đang cùng cô Chu thử váy dạ hội. Thế là cô tiến thẳng vào phòng thay đồ ở phía sau. Vừa đẩy cửa bước vào thì thấy một người đang ngồi trên chiếc sofa màu cam, đó chính là người đàn ông mà tối qua cô va vào – ca sĩ Hàn Dịch, ca sĩ hot nhất hiện nay.

Lần này anh ta không đeo kính râm, đôi mắt xếch sexy ngước nhìn cô ba giây, mặt không chút biểu lộ, sau đó lại dán mắt vào tờ tạp chí trên tay.

Phong Bình không biết anh ta có nhận ra mình hay không nên cũng không nói nhiều mà tiến thẳng vào trong. Chưa vào đến nơi đã nghe thấy giọng nói pha lẫn chút khó chịu và mệt mỏi của Dịch Nhĩ Dương: “Cô Chu, nếu như thế này mà vẫn không khiến cô hài lòng thì thực sự tôi…”

Lúc cô đẩy cửa bước vào, tất cả mọi ánh nhìn đều đổ dồn về phía cô, Dịch Nhĩ Dương thở phào nhẹ nhõm, vội bước về phía cô, ghé sát vào tai cô thì thầm: “My god, cô chính là thượng đế của tôi”.

Phong Bình vừa nhìn nét mặt của Chu Tân Trúc, biết rằng không phải như vậy nên mỉm cười thì thầm: “No, no, khách hàng mới là thượng đế”.

Cái cô Chu Tân Trúc ấy chính là cô gái kiêu ngạo tối qua.

Ánh mắt của cô ta sắc hơn Hàn Dịch đang ngồi ở ngoài. Cô ta lạnh lùng nhìn cô, sau đó nhìn Dịch Nhĩ Dương, hỏi anh bằng một giọng điệu hết sức kênh kiệu: “Cô ta là ai?”

Ngoài Dịch Nhĩ Dương và Phong Bình, trong phòng thay đồ còn có hai nữ trợ lý phụ trách thử trang phục, mọi người đều thấy rùng mình. Là một người đàn ông, Dịch Nhĩ Dương rất phản cảm với thái độ kiêu căng ngạo mạn, không coi ai ra gì ấy nên anh coi như không nghe thấy. Nữ trợ lý phản ứng rất nhanh, vội vã đứng ra giới thiệu đúng sự thật: “Cô ấy là Phong Bình, nhân viên làm thêm của chúng tôi”.

Chu Tân Trúc nhếch mép cười lạnh lùng, đặt bộ váy dạ hội trên tay xuống, tạm thời chuyển hết chú ý lên người Phong Bình, hỏi bằng giọng điệu hết sức trầm bổng réo rắt: “Nói vậy thì cô không phải là phóng viên?”

Ngoại trừ Phong Bình, những người khác đều thấy ngạc nhiên. Cô trợ lý đứng ra giới thiệu không hiểu rõ tình hình, nụ cười cũng bắt đầu trở nên gượng gạo.

Dịch Nhĩ Dương nhìn Phong Bình với ánh mắt nghi ngờ: “Nghề chính của cô là phóng viên à?”

Phong Bình mỉm cười: “Không phải”.

Chu Tân Trúc lạnh lùng nói: “Nhĩ Dương, nhân viên làm thêm của anh thật có bản lĩnh”.

Dịch Nhĩ Dương đã ngờ ngợ nhận ra hai người có khúc mắc với nhau, nhưng một là anh không thích thái độ soi mói, hai là ức chế với giọng điệu kiêu căng ngạo mạn của Chu Tân Trúc. Tuy cảm nhận được sự mỉa mai trong lời nói của cô ta nhưng lại cố tình hùa vào: “Đúng, Phong Bình đúng là một thiên tài, sau này sẽ gặt hái được rất nhiều thành công trong làng thời trang”.

Vốn dĩ Chu Tân Trúc tức giận năm phần, nghe xong câu nói này tăng lên đến bảy phần, nhưng không biểu lộ ra mặt. Cô ta chưa hiểu ý của Dịch Nhĩ Dương, thầm lục lọi trong đầu, không nghĩ ra có nhân vật tai to mặt lớn nào họ Phong. Nhưng người quản lý vô duyên vô cớ bị đuổi ra khỏi khách sạn, rõ ràng là vì chuyện tối qua. Chỉ có điều, dù cho có người đứng sau con ranh họ Phong thì sao chứ? Chu Tân Trúc ta sợ ai?

Nghĩ vậy, cô ta lại thấy hứng khởi, nhếch mép mỉm cười. Cô ta không cười đã khiến người ta chướng mắt lắm rồi, bây giờ cười lại càng chướng mắt hơn. Răng trắng môi đỏ, cộng thêm đôi mắt lạnh lùng, đúng là khiến người ta thấy mà không khỏi rùng mình.

“Dĩ Dương, anh đọc báo hôm nay chưa?”

“Vẫn chưa kịp đọc, sao cơ?”

“Anh biết người quản lý của Hàn Dịch chứ?”

“Biết”.

“Tối qua anh ta bị khách sạn Thời Quang liệt vào danh sách đen”.

“Sao? Thế là thế nào?” Dịch Nhĩ Dương thực sự ngạc nhiên.

“Điều này thì phải hỏi nhân viên làm thêm của anh”. Chu Tân Trúc đặc biệt nhấn mạnh đến hai chữ “làm thêm”, sau đó ném ánh mắt lạnh lùng về phía Phong Bình.

Phong Bình ghét nhất loại đàn ông không tôn trọng phụ nữ. Tối qua người đó mắng té tát vào mặt cô. Cái miệng nồng nặc mùi thuốc lá trộn lẫn với mùi rượu gần làm cô tắc thở. Cô muốn anh ta cuốn xéo chỉ vì không muốn nhìn thấy anh ta trong khách sạn, không ngờ Phương Bá Thao giải quyết triệt để như vậy, không những bắt anh ta cuốn xéo mà còn liệt vào danh sách đen, ha ha… Bỗng nhiên nghe được thông tin ấy, cô vừa hả dạ vừa nực cười, không kiềm chế được cảm xúc, nhếch mép mỉm cười. Chu Tân Trúc tức nổ mắt, còn Dịch Nhĩ Dương thì hết sức tò mò.

Cô nhún vai, tỏ vẻ bối rối và nói: “Cũng chẳng còn cách nào. Người ấy tố chất quá kém, lại bất lịch sự, đương nhiên sẽ nói năng vô lễ với những khách hàng khác trong khách sạn”.

“Khách hàng khác?” Chu Tân Trúc nheo mắt ngắm cô từ đầu đến chân, trên người cô không có một thứ gì có thể gọi là hàng hiệu, vậy mà cũng dám đặt chân vào khách sạn Thời Quang?

“Sao? Cô cũng ở khách sạn Thời Quang sao?”

Chu Tân Trúc khá cao, lại đi giày cao gót, điều đó khiến Phong Bình không thể không ngước mắt lên để mỉm cười với cô ta: “Thỉnh thoảng tôi cũng sống ở đó. Điều đó lạ lắm sao?”

Chu Tân Trúc nhíu mày, tuy không thích Phong Bình nhưng lại không thể phủ nhận sự xinh đẹp của cô, nhận thức được điều đó, bỗng nhiên mắt cô ta sáng lên: Lẽ nào cô ta là…

Nếu đúng là như vậy thì không có gì đáng ngạc nhiên cả.

Nghĩ vậy cô ta lại soi Phong Bình thêm lần nữa.

Phong Bình cảm nhận được sự khinh miệt trong ánh mắt của cô ta, vẫn chưa hiểu ra hàm ý ẩn chứa trong đó thì thấy cô ta lạnh lùng nói: “Chẳng có gì lạ cả. Chỉ có điều nếu đã ở trong làng thời trang thì khó tránh khỏi chạm mặt nhau. Đừng có tuyệt tình quá”.

Câu nói ấy không thân thiện chút nào, ngược lại ẩn chứa vẻ thù địch.

Dịch Nhĩ Dương vội quay sang nói với Phong Bình: “Tôi đang đợi email từ Paris, cô đi xem đã nhận được chưa?”

Phong Bình lẽ nào không hiểu ý của anh ta, cô khẽ trả lời một tiếng rồi đi ra ngoài.

Chu Tân Trúc vẫn muốn nói tiếp nhưng đúng lúc ấy Hàn Dịch bước vào và hỏi: “Vẫn chưa được sao?”

Thế là đành phải chấm dứt vấn đề ở đó.

Chu Tân Trúc cao một mét bảy tám, vào nghề từ năm mười sáu, mười bảy tuổi, giành được rất nhiều giải thưởng lớn trong các cuộc thi người mẫu, lại xuất thân giàu sang nên khá nổi tiếng ở khu vực châu Á. Tuy dáng người chuẩn nhưng vòng mông hơi to, đây là khuyết điểm nhỏ của cô ta. Bản thân cô ta cũng biết điều đó, vì vậy mà hết sức để ý đến nó. Lúc ấy cô ta đang chê bộ váy dạ hội khiến phần mông của cô ta trở nên to hơn, trên thực tế hoàn toàn là do ảnh hưởng của tâm lý.

Dịch Nhĩ Dương nói rát cổ bỏng họng suốt một hồi cũng không thể khiến cô ta chuyển hướng chú ý ra khỏi cái mông của mình, trong khi đó Hàn Dịch chỉ nói một hai câu là có thể làm được điều đó. Anh ta nói: “Bộ váy dạ hội này quả thực rất sáng tạo. Tân Trúc, em mặc bộ váy này, ngôi vị nữ hoàng vũ hội chắc chắn sẽ thuộc về em”.

Chu Tân Trúc tỏ vẻ nghi ngờ: “Anh không thấy phía sau… có chút vấn đề sao?”

Anh ta nghiêm túc nhìn lại một vòng rồi nói: “Vô cùng hoàn hảo, anh không thấy chút vấn đề nào cả”.

Chu Tân Trúc rạng rỡ hẳn lên, vui vẻ nói với Dịch Nhĩ Dương: “Thôi được. Vậy thì không cần sửa lại nữa, đúng sáu giờ tối ngày kia mang đến nhà cho tôi”.

Dịch Nhĩ Dương và hai nữ trợ lý kia đều muốn ói máu. Họ bắt đầu từ chuyên ngành, rồi đến nguyên liệu, thiết kế, cắt may, giải thích cho cô ta đến rát cả lưỡi mà cô ta không chịu nhượng bộ. Thế mà Hàn Dịch chỉ cần nói một câu là xong, chả trách người ta nói IQ của những cô gái đang yêu là không.

Sau khi tiễn đại tiểu thư nhà họ Chu, Dịch Nhĩ Dương lập tức nằm vật ra sofa, chưa đầy ba phút đã gáy o o.

Phong Bình thấy không có việc gì nên cũng về nhà.

Vừa về đến nhà thì nhìn thấy mảnh giấy gài trên cửa với dòng chữ:

Nhìn thấy dòng chữ này thì gọi điện cho tôi.

Ký tên: Đường Ca Nam


Cô mở cửa bước vào nhà, tiện tay vứt mảnh giấy ấy vào thùng rác, đặt túi xuống, cởi áo khoác, thay dép, vào phòng vệ sinh rửa mặt, sau đó bôi kem dưỡng da, đi vào phòng ngủ.

Không gian phòng ngủ tương đối rộng, bởi vì cô thông hai gian phòng nhỏ với nhau rồi bắt đầu trang trí lại, vì thế mà rộng rãi hơn rất nhiều, cảm giác thoáng đãng, thư thái. Bên trong bày biện rất đơn giản, có giường, tủ quần áo, điện thoại, bàn để máy tính và máy tính, không có ti vi, đầu đĩa, loa. Cửa sổ, rèm cửa đều được mua từ nước ngoài, hiệu quả cách âm rất tốt. Đôi lúc cô muốn tạm quên đi thế giới bên ngoài, chỉ cần đóng cửa, không đọc báo, không nghe đài, không bật ti vi là được. Phía đối diện là những tòa nhà được thiết kế giống hệt nhau, đứng từ tầng mười ba nhìn ra, cảm giác giống như đang soi gương.

Bao trùm tầm mắt là những tòa nhà với những tấm kính lạnh lẽo, điều đó khiến cô cảm thấy bi thương. Bạn biết đấy, nếu một người đã hoàn toàn thỏa mãn về vật chất thì tinh thần sẽ trống rỗng. Nếu là người đặc biệt nhạy cảm thì rất dễ tẩu hỏa nhập ma.

Phong Bình đã từng là một người như thế.

Có một khoảng thời gian cô không hứng thú với bất kỳ thứ gì, những bữa tiệc, vũ hội, hòa nhạc đã quá quen thuộc, ngay từ khi còn nhỏ đã khiến cô phát ngán, phương thức giải trí cũng chẳng có gì mới mẻ. Còn về thứ tình yêu đỏ mặt vì thẹn thùng hay tim đập thình thịch như muốn nhảy khỏi lồng ngực của thanh niên thì cô đã có quá nhiều và quá dễ dàng. Trong số mười chàng trai cô gặp thì có bảy người sẽ thẳng thắn bày tỏ niềm ngưỡng mộ đối với cô, ba người còn lại bày tỏ tình cảm một cách uyển chuyển, mục đích giống nhau, chỉ có điều cách biểu đạt khác nhau mà thôi.

Cô học rất nhiều chuyên ngành: chính trị, tài chính, văn học nhưng không có ngành nào học đến lúc tốt nghiệp. Cô không biết những thứ đó có tác dụng gì. Cô có đoàn cố vấn riêng, mỗi người đều là thiên tài trong chuyên ngành của họ, mỗi tháng cô trả cho họ số tiền lương lên tới mười con số. Việc cô nên làm là tiêu tiền, tiêu tiền và tiêu tiền, sau đó lặng lẽ chờ đợi cái chết mang cô đi.

Thực tế cô đã làm như vậy, cho đến một ngày cô gặp An Duyệt Sinh.

An Duyệt Sinh. Cô thích tên của anh ta, An, Duyệt, Sinh, từng chữ đều toát lên niềm vui, một cái tên thật đẹp. Lúc ấy cô…

“Reng, reng, reng…”

Tiếng chuông điện thoại làm cô giật bắn cả người.

Cô quay người lại, trước tiên cô nhìn màn hình hiện thị số điện thoại gọi đến, sau đó mới nhấc điện thoại: “Có chuyện gì?”

Đối phương hiểu rất rõ tác phong gắn gọn súc tích của cô nên đi thẳng vào vấn đề: “Bên kia gọi điện hỏi cô có thời gian tham dự lễ cắt băng khánh thành trường học vào tuần sau không, ngoài ra họ kiên quyết muốn lấy tên của cô để đặt cho trường học”.

“Không cần đâu”.

“Tôi đã thay mặt cô từ chối rồi ạ”.

“Ha ha”. Cô bĩu môi, tỏ vẻ mệt mỏi day huyệt thái dương và nói: “Gần đây tôi có kế hoạch gì không?”

“Không ạ”. Đối phương trả lời rất dứt khoát.

“Cửa ngoài xe ngựa vắng không, tôi đã đến mức này rồi sao?” Phong Bình cười gượng.

“Nếu như vậy thì để chúng tôi về lại nơi ở của cô ở Anh Quốc để xem xem gần đây cô nhận được những lời mời nào… À, trong tuần tới cô có năm thiệp mời đi dự tiệc, ngoài ra còn có thư mời của chính tay chủ tịch hiệp hội thời trang, nghệ thuật, còn nữa…”

“Thôi thôi”.

“Cô đã không còn quan tâm đến những thứ đó nhưng họ vẫn gửi thiếp mời, không bỏ sót một lần nào. Ha ha. Nếu ai mà mời được cô thì những khách vip có mặt ở đó sẽ không giấu được niềm vinh dự”.

“Chú lùn đáng mến, hôm nay chú đã ăn bao nhiêu viên sô cô la rồi”. Phong Bình cười rất tươi.

“Không một viên nào”. Đối phương nghiêm túc trả lời: “Tiểu thư táo đáng kính, những chuyện vừa nãy cô đã quyết định chưa?”

“Dạo này không muốn đi lại nhiều…” Phong Bình nói với giọng điệu nũng nịu.

“Vâng, tôi hiểu rồi. Lần sau làm việc thiện xin cô đừng quá xúc động, chúng ta có quỹ từ thiện riêng”. Đối phương nói xong chuẩn bị cúp máy thì bỗng nhiên như chợt nhớ ra điều gì đó hít một hơi thật mạnh: “Ấy, suýt nữa thì tôi quên mất, mấy hôm trước tôi nhận được thông tin, sắp tới ở thành phố Thánh Anh có một buổi đấu giá đồ cổ, trong đó có chiếc bình hoa mai ở đầu thời Minh, giá ban đầu là ba trăm nghìn đô, nếu có thời gian rảnh rỗi thì cô hãy đi xem thử”.

“Được”.

Phong Bình trả lời xong thì cúp máy, sau đó nằm nhoài ra giường, không muốn nhúc nhích. Nghiêng người nhìn khuôn mặt của mình trong chiếc gương ở đầu giường, vết thâm quầng ở mắt vẫn rất rõ, trong lòng không khỏi hối hận, đúng là việc gì phải khổ như vậy?

Nhưng ai có thể níu giữ được tuổi thanh xuân, sớm hay muộn thời gian sẽ mang nó đi, bất kỳ nỗ lực nào cũng vô ích. Nếu hỏi rằng trên thế gian này còn có thứ gì cô chưa từng trải nghiệm hay chưa có cơ hội trải nghiệm nhiều thì đó là việc cùng vài đồng nghiệp thức đêm làm việc, đối với cô, quá trình này mang lại cảm giác thành công và cảm giác được hòa đồng.

Cô học rất nhiều chuyên ngành nhưng sở trường lại là ngành thiết kế thời trang chưa từng được đào tào một cách hệ thống. Nếu từ bỏ thân thế và gia cảnh của mình, trở thành một người bình thường thì thứ duy nhất mà cô có thể dùng để kiếm sống cũng chính là chút tài mọn này, tài năng ấy không thua kém ai.

Phong Bình thở dài, nhắm mắt.

Mấy năm trước, khi cô vẫn là Lolita nhạy cảm trong tình yêu, vẫn tự chuốc phiền hà cho mình khi suy nghĩ những vấn đề về cuộc sống, số phận, ý nghĩa của cuộc sống, những vấn đề mà ngay cả các triết gia cũng không thể đưa ra một đáp án chuẩn thì gia sư của cô đã động viên, khích lệ cô đi trải nghiệm cuộc sống, trải nghiệm một cuộc sống tự lực cánh sinh, một cuộc sống tự lập.

Bính Thần nói chúng ta hoàn toàn không cần làm như vậy, chúng ta sinh ra là để hưởng thụ, dù là người đời chủ trương tự do dân chủ hay đả kích người giàu có xa xỉ, hoang phí thì mục đích của họ cũng chỉ có một, đó là muốn có được cuộc sống như chúng ta. Nếu thay đổi địa vị thì e rằng họ sẽ có những lý luận rất vĩ đại, những chuyện như vậy lẽ nào chúng ta thấy chưa đủ sao?

Bính Thần rất ít khí nói chuyện với cô bằng giọng điệu triết lý như thế. Ngày nào anh ta cũng bận rộn với việc uống rượu mua vui, cùng những cô gái trẻ đẹp ăn chơi trác táng, vì vậy lúc ấy ngay cả anh ta cô cũng thấy chướng mắt. Cô chỉ nhìn thấy mặt phóng đãng, trụy lạc của anh ta mà bỏ qua việc anh ta cũng là một nhân tài tốt nghiệp ở một trường nổi tiếng của Anh, thậm chí sau này cô đã mất một khoảng thời gian rất dài để chứng minh một điều thực ra Bính Thần nói đúng.

Cô đã mất phương hướng trong một giai đoạn của chuyến trải nghiệm cuộc sống.

Tuy nhiên, điều đáng mừng là sai lầm ấy đến khá sớm, khi ấy cô vẫn còn trẻ, còn đủ thời gian để sửa chữa và làm lại. Chỉ có điều, nếu xét từ một khía cạnh khác thì trải nghiệm ấy không như vậy. Đó là tình yêu đầu tiên, trong sáng nhất trong cuộc đời cô, vì vậy không thể nói quên là quên ngay được.

Ví như căn nhà số 108 ở đường Anh Hoa này, ví như chợ bán buôn quần áo trên đường Anh Hoa, ví như quảng trường Tân Nguyệt nơi cô nhìn thấy An Duyệt Sinh lần đầu tiên, ví dụ tuyến xe bus số 218 mà cô đã thuộc tuyến đường như lòng bàn tay… Có một dạo cô đến quán mỳ Đàm Ký còn gặp anh, comple giày da cùng một đám người vào nhà hàng bên cạnh. Nhà hàng ấy trang hoàng lộng lấy, trông có vẻ rất sang trọng, bây giờ thân phận của anh đã khác xưa, dĩ nhiên phải chú trọng phô trương.

Lúc ấy cô chỉ có một ý nghĩ: Tiền bạc và quyền thế, đó là hai thứ mà người đàn ông nào cũng muốn có được. Phong thái của người đàn ông quả thực rất rất cần có hai thứ đó làm nền, không tin bạn hãy nhìn An Duyệt Sinh…

Hết chương 2

Comments